Tuesday, 22/06/2021 - 20:16|
WEBSITE ĐANG CHẠY THỬ NGHIỆM
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

MỘT CÔ GIÁO TẬN TÂM VỚI NGHỀ

Sinh ra và lớn lên tại xã Gia phú, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai, năm 1984, sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ Văn trường Đại học Sư phạm Việt Bắc, cô Nguyễn Thị Tuyết được phân công công tác về giảng dạy tại trường PTCS số 2 xã Thái Niên đóng tại thôn Múc, xã Thái Niên, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai . Khi đó, cô còn là một cô giáo còn rất trẻ.

Sinh ra và lớn lên tại xã Gia phú, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai, năm 1984, sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ Văn trường Đại học Sư phạm Việt Bắc, cô Nguyễn Thị Tuyết được phân công công tác về giảng dạy tại trường PTCS số 2 xã Thái Niên đóng tại thôn Múc, xã Thái Niên, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai . Khi đó, cô còn là một cô giáo còn rất trẻ. Trước đó, cô chưa hề đặt chân đến xã Thái Niên, chưa một lần nghe tên gọi của ngôi trường này. Chấp hành sự phân công của tổ chức, cô đã lên tới trường trong một buổi chiều mùa thu xào xạc lá rừng bay. Thời điểm đó, đời sống của giáo viên còn rất khó khăn, thiếu thốn, môi trường công tác còn mới mẻ, lạ lẫm, giao thông đi lại không thuận tiện, trình độ dân trí còn thấp, điều kiện kinh tế quá khó khăn, việc học hành của học sinh chưa được gia đình quan tâm, cộng với nỗi nhớ nhà, nhớ người thân, bạn bè ... muôn vàn khó khăn, thách thức trước mắt cô. Song với lòng yêu nghề, mến trẻ, cô đã vượt qua tất cả và gắn bó với sự nghiệp giáo dục của xã và nhà trường cho đến nay đã 33 năm. Do sự cố gắng, nỗ lực của bản thân và sự giúp đỡ của đồng nghiệp, sự quan tâm của các cấp lãnh đạo, năm 1986, sau khi hết thời gian tập sự, cô đã được đề bạt làm Phó Hiệu trưởng.

         

          Là một cán bộ quản lý nhà trường, cô đã thực sự trở thành nòng cốt chuyên môn. Nếu giáo viên có vướng mắc gì về chuyên môn cô đều nhiệt tình, sẵn sàng cùng tháo gỡ. Những thời do thiếu giáo viên, cô đã tự nguyện dạy vượt số tiết quy định để phần nào giảm bớt khó khăn cho nhà trường. Trong công tác giảng dạy, cô luôn đi sâu vào chuyên môn, nghiên cứu tìm tòi để nâng cao hiệu quả giờ dạy. Cô đã dạy cho học trò của mình không những về kiến thức mà còn dạy cả về phương pháp học bộ môn. Bên cạnh công tác chuyên môn, cô cũng rất nhiệt tình tham gia công tác đoàn thể. Cô đã giữ chức vụ chủ tịch công đoàn, trưởng ban nữ công trong nhiều năm. Tuy công tác ở trường thuộc vùng khó khăn, hai con còn nhỏ song cô vẫn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Trong những năm đó, cô thường đi làm giám khảo Hội giảng của tất cả các cụm trong huyện, rồi về chấm kiến thức sư phạm, sáng kiến kinh nghiệm của giáo viên ở Phòng Giáo dục. Rồi hết hè cô lại đi Bồi dưỡng cho giáo viên trong huyện... Không có phương tiện cô thường ở lại nơi công tác hết đợt mới về được.Tất cả mọi sự chăm sóc con cái và công việc gia đình cô đều gửi gắm cho chồng cô đảm nhiệm... Nhiều khi lại phải gửi con cho ông bà vì chồng cô cũng thường xuyên đi trực đêm. Cô tâm sự: Trong cuộc đời giáo dục của cô có rất nhiều kỷ niệm, nhưng có một chuyến đi công tác làm cô nhớ mãi. Vào mùa thi Tốt nghiệp năm 1986, sau một trận mưa bão khủng khiếp, tất cả các tuyến đường bộ, đường sắt trong huyện đều bị sạt lở, nước sông dâng cao, lụt lội xẩy ra ở khắp mọi nơi trên địa bàn huyện Bảo Thắng. Khi đó, phương tiện đi về Phòng Giáo dục chủ yếu là tàu hỏa. Song ở tại Km 274 trên khu gian ga Lạng và ga Thái Niên, một bên là núi cao vút, một bên là vực sâu xuống đến mặt nước sông Hồng, do mưa lớn nên đã bị một khối lượng đất đá  khổng lồ đổ xuống làm sạt ta luy âm một quãng đường sắt rất dài. Môt chiếc đầu tàu bị đất đá đổ xuống kẹt vào bánh trong đêm không thể chạy tiếp được. Giao thông đường sắt thời điểm đó hoàn toàn bị đình trệ. Trong hoàn cảnh đó, vì nhiệm vụ cấp thiết, cô đã đi bộ hơn 40 km trên đường sắt đang bị hư hỏng đó. Có lúc phải trèo lên ta luy dương men trên triền dốc dựng đứng, có khi phải chui qua các bụi cây rậm rạp men theo bờ sông Hồng để tới Phòng Giáo dục mang được đáp án về chấm thi tại trường. Lúc đó, cô không nghĩ gì đến quãng đường dài, vắng vẻ đầy khó khăn, nguy hiểm mà chỉ mong sao mang được đáp án về an toàn để kịp thời gian chấm thi mà thôi. Đi từ sáng sớm, về đến trường thì trời đã về chiều. Tuy đôi chân có mỏi song công việc đã hoàn thành cộng với sư hân hoan, phấn khởi chào đón của các thầy cô giáo ở tập thể đã làm cô quên đi nỗi mệt nhọc và lại bắt tay vào công việc để chuẩn bị cho Hội đồng chấm thi ngày mai.


Tác giả: Lê Thị Hoa - GV trường THCS số 2 xã Thái Niên
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết